Vẻ Đẹp Hình Tượng Của Nhân Vật Huấn Cao Trong “ Chữ Người Tử Tù” - Nguyễn Tuân



Xin chào các bạn, hôm nay Lite Convenience xin chia sẻ cho các bạn bài viết Vẻ Đẹp Hình Tượng Của Nhân Vật Huấn Cao Trong “ Chữ Người Tử Tù” - Nguyễn Tuân do bạn Trịnh Ngọc Hân học sinh trường THPT U Minh - Cà Mau chia sẻ.

Bài làm
    Nếu là một người yêu thích văn học và những con người tài ba sáng tạo ra cái đẹp trong các tác phẩm văn học thì mỗi khi nghe đến từ “ngông” , ngay lập tức bạn cũng có thể biết ngay người được nhắc đến đó chính là nhà văn Nguyễn Tuân. Vì sao lại là “ngông”? Vì trước cái xã hội Tây – Tàu nhố nhăng trước Cách mạng, đó là biểu hiện của một người yêu nước không cam tâm chấp nhận chế độ thực dân, mong muốn vượt lên trên cái xã hội của những kẻ xu thời, thỏa mãn với thân phận nô lệ. Ngoài chủ nghĩa sống độc đáo, Nguyễn Tuân còn chứng tỏ quan niệm cái đẹp lạ lùng, cụ thể đó là cái đẹp thuộc về một thời đã qua, thời dĩ vãng, nay chỉ còn là vang bóng mà xưa nay ông vẫn gọi là “vang bóng một thời”. Mà đại diện tiêu biểu nhất cho cái đẹp trong sự nghiệp văn học của Nguyễn Tuân đó chính là vẻ đẹp hình tượng của nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” được rút từ tập truyện Vang bóng một thời.
    Đọc tác phẩm “Chữ người tử tù” người đọc biết rằng nguyên mẫu của Huấn cao chính là nhà thơ Cao Bá Quát. Ông là một văn sĩ nổi tiếng dưới triều đình nhà Nguyễn – nổi tiếng với văn chương và khí phách ngút ngàn, ông cao ngạo, chán ghét chế độ phong kiến và quyết định đi theo nghĩa quân chống lại triều đình nhà Nguyễn. Và rồi chí lớn không thành, Cao Bá Quát đã hy sinh. Phải chăng chính bậc danh sĩ này đã khơi nguồn cho cảm hứng văn chương, khơi nguồn cho sự sáng tạo cái đẹp trong nghệ thuật và lòng yêu nước thầm kín mơ hồ của nhà văn? Dù chỉ là hình tượng nhân vật hư cấu nhưng ở Huấn Cao vẫn toát lên hết vẻ đẹp của một người nghệ sĩ tài hoa, uyên bác, của một trang anh hùng, hảo hán với khí phách hiên ngang.
    Trong tác phẩm “Chữ người tử tù”, Nguyễn Tuân đã một lần làm sống dậy trong người đọc “những trầm tích văn hóa” thú vui tao nhã của người xưa: Thú chơi chữ. Dù là người cho chữ hay người chơi chữ thì tất cả đều toát lên cái đẹp thanh khiết của nghệ thuật thư pháp. Huấn Cao đóng vai trò là người cho chữ - người ban phát cái đẹp, ông có biệt tài “viết chữ rất nhanh, rất đẹp”, chữ ông Huấn được miêu tả là “đẹp lắm, vuông lắm” nổi tiếng khắp vùng tỉnh Sơn. Ai nấy đều ao ước có được chữ ông Huấn để mà chiêm ngưỡng, để mà thưởng thức, tô điểm thêm cho cuộc sống của mình. Tài năng của ông vang xa, lẫy lừng đến cả một viên quản ngục, một thầy thơ lại nơi ngục tù tăm tối cũng biết đến. Quản ngục tuy làm việc ở nơi ngục tù, là đại diện cho trật tự xã hội bấy giờ nhưng cũng là người “biết đọc vỡ nghĩa sách thánh hiền”, tức là có học, có nền tảng đạo lý. Từ sâu trong tâm khảm, ông có một sở nguyện về cái đẹp đó là “ một ngày kia được treo ở nhà riêng mình một đôi câu đối do tay ông Huấn Cao viết”, “có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”. Mong muốn ấy đã vượt lên trên cái tôi của bản thân, vượt lên bản tính hung hãn mà chấp nhận nhẫn nhục đến cả liều mạng.
    Trong tác phẩm “Chữ người tử tù”, Nguyễn Tuân đã một lần làm sống dậy trong người đọc “những trầm tích văn hóa” thú vui tao nhã của người xưa: Thú chơi chữ. Dù là người cho chữ hay người chơi chữ thì tất cả đều toát lên cái đẹp thanh khiết của nghệ thuật thư pháp. Huấn Cao đóng vai trò là người cho chữ - người ban phát cái đẹp, ông có biệt tài “viết chữ rất nhanh, rất đẹp”, chữ ông Huấn được miêu tả là “đẹp lắm, vuông lắm” nổi tiếng khắp vùng tỉnh Sơn. Ai nấy đều ao ước có được chữ ông Huấn để mà chiêm ngưỡng, để mà thưởng thức, tô điểm thêm cho cuộc sống của mình. Tài năng của ông vang xa, lẫy lừng đến cả một viên quản ngục, một thầy thơ lại nơi ngục tù tăm tối cũng biết đến. Quản ngục tuy làm việc ở nơi ngục tù, là đại diện cho trật tự xã hội bấy giờ nhưng cũng là người “biết đọc vỡ nghĩa sách thánh hiền”, tức là có học, có nền tảng đạo lý. Từ sâu trong tâm khảm, ông có một sở nguyện về cái đẹp đó là “ một ngày kia được treo ở nhà riêng mình một đôi câu đối do tay ông Huấn Cao viết”, “có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”. Mong muốn ấy đã vượt lên trên cái tôi của bản thân, vượt lên bản tính hung hãn mà chấp nhận nhẫn nhục đến cả liều mạng.
    Trái lại với sự nhượng bộ của viên quản ngục, Huấn Cao vốn là bậc trượng phu “đứng đầu bọn phản nghịch” chống lại triều đình phong kiến mục nát, vì nỗi chí lớn không thành, ông bị bắt giam cùng với những người bạn đồng chí chờ ngày xử tử. Khi bị giải đến ngục tù, Huấn Cao tỏ vẻ lạnh lùng, chứng tỏ bản lĩnh không chịu khuất phục “chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái” khiến năm người sau, ai nấy đều nhăn mặt vì đau. Viên quản ngục hôm nay lại khác thường, đưa cặp mắt hiền lành, tỏ lòng kiêng nể với sáu tên tù, tìm cách đối đãi tốt với Huấn Cao. Ông Huấn vô tư, thản nhiên nhận rượu thịt từ nhà tù, ăn thịt uống rượu như “một việc vẫn làm trong hứng bình sinh” dẫu cho có chút ngạc nhiên và không hiểu. Đã suốt nửa tháng rượu thịt no nê như thế, đến một hôm, khi viên quản ngục hỏi hỏi Huấn Cao: “… Vậy ngày có cần gì thêm nữa xin cho biết. Tôi sẽ cố gắng chu tất” – ngay lập tức, ông Huấn trả lời: “ Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”. Khi nói câu nói ấy, ông Huấn tỏ ra khinh bạc đến điều, một cách đáp trả đầy ngạo mạn, sẵn sàng nhận lấy bao nhiêu sự trả thù tàn bạo của viên quản ngục mà không chút lo lắng. Bởi lẽ tính ông Huấn vốn hiên ngang, kiên cường, bất khuất trước những kẻ làm tay sai cho triều đình mục nát, bỉ ổi kia. Quả thật “đến cái cảnh chết chém, ông còn chẳng sợ nữa là những trò tiểu nhân thị oai này”.
    Ở Huấn Cao, người đọc còn nhìn thấy ông tỏa sáng bởi “thiên lương” trong sạch. Là một người có tài nhưng ông chưa bao giờ lạm dụng cái tài ấy vì cao sang, quyền quý mà ép mình viết câu đối bao giờ. Cuộc đời ông chỉ mới viết có “hai bộ tứ bình và một bức trung đường cho ba người bạn thân”. Lúc đầu khi gặp viên quản ngục, trong mắt Huấn Cao viên quản ngục chẳng khác nào là kẻ thù không đội trời chung, là một tên tôi mọi, đến nổi không thèm đếm xỉa đến. Nhưng ông đâu biết rằng trong chốn đề lao tăm tối kia, người ta chỉ sống bằng sự tàn nhẫn, lừa lọc thì tính cách dịu dàng, biết trọng cái tài của người ngay thẳng của viên quan ngục được xem là một “thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”. Đến khi nhận ra tấm lòng biệt nhỡn liên tài ấy, Huấn Cao không khỏi xúc động, đồng ý cho chữ, thật may mắn thay vì “thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ” mất rồi!
    Cảnh tượng cho chữ ấy cuối cùng đã được diễn ra ở một hoàn cảnh hết sức đặc biệt và được mệnh danh là “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”. Cảnh cho chữ vốn phải được diễn ra nơi thư phòng trang trọng, sạch đẹp, sáng sủa, nhưng trong tác phẩm lại được diễn ra ở một nơi trong “ buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bữa bãi phân chuột, phân gián” lúc mà trại giam tỉnh Sơn chỉ còn văng vẳng tiếng mõ trên vọng canh, phải diễn ra trong gấp rút, vội vã để tránh những tai mắt của bọn lính canh. Ngay lúc ấy trật tự kỉ cương dường như bị đảo lộn hoàn toàn, người tử tù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” với cương vị là người sáng tạo và ban phát cái đẹp đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh ván. Còn viên quản ngục – một người đại diện cho trật tự xã hội bây giờ là những lĩnh hội cái đẹp, “khúm núm” cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ, thầy thơ lại thì run run bưng chậu mực. Trước lời răn dạy của Huấn Cao, Ngục ban lại tiếp tục xúc động, vái lại người tù, nước mắt rĩ vào kẽ miệng nghẹn ngào: “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. Đó cũng chính là biểu hiện bật nổi của chủ đề trong tác phẩm, khẳng định và tôn vinh sự chiến thẳng cái đẹp, cái thiện đối với cái xấu, cái ác, của ánh sáng và bóng tối, đề cao nhân cách cao cả của con người.
    Qua vẻ đẹp hình tượng của nhân vật Huấn Cao, Nguyễn Tuân muốn khẳng định cái đẹp là bất diệt, cái tài và cái tâm, cái đẹp và cái thiện không thể tách rời.
 

_________________________________
Ghi chú: Các bạn độc giả muốn đóng góp tài liệu cho Lite Convenience liên hệ qua Email: liteconvenience@gmail.com

Đánh giá của bạn về bài viết này:

Thành Trương Blog

Bắt đầu mỗi ngày với một suy nghĩ tích cực và một trái tim biết ơn

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn

Comments

×Close